Đi một vòng xem bên trong Khu công nghệ cao Hòa Lạc có gì
Một vòng xe máy bên trong Khu công nghệ cao Hòa Lạc: đường rộng mà vắng, những cái tên đã có mặt, đất còn trống và dòng người tan ca đi về đâu.
Bên trong Khu công nghệ cao Hòa Lạc đã thật sự có gì?
Ai chạy trên Đại lộ Thăng Long cũng thấy tấm biển, nhưng ít người rẽ vào. Bài này kể lại một vòng mình chạy xe máy bên trong khu: những gì đã có, chỗ còn trống, và dòng người tan ca đi về đâu. Đọc xong, bạn biết nên nhìn gì và hỏi ai khi tự vào xem.
Có người từng nói với mình đúng một câu: “Tôi cần biết cái gì ở đây đã thực sự xảy ra.” Mình nhớ mãi, vì nó khác hẳn những câu người ta vẫn hay hỏi.
Người ta hay hỏi chỗ này sắp có gì. Còn người đó hỏi chỗ này đã có gì rồi. Hai câu nghe gần giống nhau mà khác nhau một trời một vực. Câu thứ nhất ai trả lời cũng được, cứ kể ra là xong. Câu thứ hai thì phải đi vào tận nơi mới trả lời được.
Nên mình đi vào tận nơi.
Đi một vòng Khu công nghệ cao Hòa Lạc bằng xe máy
Mỗi ngày không biết bao nhiêu nghìn lượt xe chạy qua Đại lộ Thăng Long, ai cũng nhìn thấy tấm biển khu công nghệ cao. Nhưng hỏi mười người thì chín người chưa từng rẽ vào. Cứ chạy ngang, liếc một cái rồi đi tiếp, về nhà vẫn kể chuyện trong đấy như thật.
Mình cũng thế thôi. Mình đi qua đây không biết bao nhiêu lần, mà đến chuyến này mới là lần đầu thực sự vào để nhìn cho kỹ.
Nói trước cho sòng phẳng: mình không phải người của khu này. Mình là người ngoài, đi vào như bất kỳ ai đi vào được. Những gì kể dưới đây là thứ mắt mình nhìn thấy, không phải thứ người ta giới thiệu cho mình nghe. Chỗ nào mình không vào được thì mình nói là không vào được.
Vì sao mình chọn xe máy
Mình đã thử đi ô tô qua đây rồi. Còn đi bộ thì không xuể, vì khu này rộng quá. Xe máy vừa đủ nhanh để đi hết khu, muốn dừng chỗ nào thì tấp vào lề chỗ đó.
Quan trọng hơn, đi xe máy thì mình vẫn là người đi cùng đường với mọi người ở đây, chứ không phải người ngồi trong hộp kính nhìn ra. Những chỗ cần quay kỹ bằng flycam, mình để dành cho các tập sau.
Hỏi “đã có gì”, đừng chỉ hỏi “sắp có gì”
Câu “sắp có gì” thì ai trả lời cũng được, cứ kể ra là xong. Câu “đã có gì” thì phải vào tận nơi mới trả lời được.
Ấn tượng đầu tiên là rộng, cực kỳ rộng
Qua cổng, cái đầu tiên đập vào mắt mình là một con đường rộng mà vắng.
Đường trong phố thì mình quen hết, rộng bao nhiêu cũng thấy chật, vì hai bên là nhà, là hàng quán, là xe máy dựng tràn ra vỉa hè. Còn ở đây, hai bên cũng chỉ là một con đường nhựa thôi mà cảm giác khác hẳn. Yên bình.
Nên ấn tượng đầu tiên của mình không phải là hiện đại, cũng không phải hoành tráng như mình tưởng tượng trước lúc đi. Nó chỉ là một chữ: rộng.
Còn một chuyện nữa chỉ đi xe máy mới thấy: chạy cả đoạn đường dài mà không phải dừng đèn đỏ lần nào. Ở Hà Nội, đi được ba trăm mét là đã dừng một lần rồi.
Trước khi đi, mình có xem bản đồ. Trên bản đồ, khu này chỉ là một ô trông bình thường, mình nghĩ bụng chạy một vòng chắc mười lăm phút là xong. Chạy mãi chưa hết mới hiểu ra: khu này rộng hơn mình tưởng rất nhiều. Nếu đi bộ thì chắc phải mất cả tiếng, nên mình có tính đi bộ thật nhưng rồi bỏ.
Quy hoạch cho xe, không cho người đi bộ
Cái rộng ấy nói lên điều đầu tiên đáng nói về nơi này: người ta không quy hoạch nó cho người đi bộ, người ta quy hoạch cho xe.
Nói vậy không phải chê. Khu công nghiệp, khu công nghệ nào chẳng thế. Nhưng đó là một sự thật bạn nên biết trước khi vào đây.
Những cái tên mình đọc được trên biển
Đoạn này mình phải làm bài tập ở nhà trước, vì lên hình mà chỉ trỏ lung tung, gọi sai tên người ta là hỏng. Nên mình đọc tên theo đúng tấm biển trước mặt, không đọc theo trí nhớ.
Đây là những cái tên mình đọc được:
- Nhà máy AI FPT
- Tổ hợp Viettel
- FPT Software
- Viện Công nghệ Phần mềm và Môi trường
- Data Center Viettel IDC
- VNPT IDC Hòa Lạc
- TH School Hòa Lạc
- Trung tâm Đổi mới Sáng tạo
- Trung tâm Đào tạo VTech
- Trường Đại học FPT
- Ngân hàng MB Bank Hòa Lạc
- VMC Viettel
- Nissan
- Nidec Techno Motor
- Nidec Chaun Việt Nam
- Hanwha Aero Engine
- Nhà máy dược phẩm CNC Hataphar
- VinFactory
- Twister Bean Coffee Hòa Lạc
Đứng giữa đây, mình thấy rõ một chuyện mà những lần chạy xe ngang trên đại lộ mình không nhận ra. Trước giờ, cứ nghe hai chữ “công nghệ cao” là trong đầu mình hiện ra mấy toà nhà kính sáng choang, người ra vào tấp nập như trên phim. Đứng đây nhìn thật thì không phải vậy.
Nói cho công bằng, còn rất nhiều đất trống
Có một chuyện không đẹp bằng mà mình vẫn phải kể. Trong khu không phải chỗ nào cũng kín. Còn rất nhiều khoảng đất trống mà các nhà đầu tư chưa vào xây dựng.
Nếu mình chỉ quay mấy toà nhà đẹp rồi bảo trong đấy hiện đại lắm, thì mình đang chọn cảnh cho vừa ý mình, chứ không phải kể lại cái mình thấy.
Mình nói ra không phải để dìm chỗ này, mà vì hai lý do. Thứ nhất, đằng nào bạn vào đây cũng thấy, nghe mình nói trước vẫn hơn là tự thấy rồi nghĩ mình giấu. Thứ hai, và cái này quan trọng hơn, nếu mình chỉ khoe cái đẹp thì lần sau mình nói gì bạn cũng phải trừ hao. Mình định làm việc này lâu dài, nên không muốn bạn phải trừ hao lời của mình.
Vì thế, cái đáng xem ở đây không phải là khu đã kín hay chưa kín. Kín hay chưa thì chụp một tấm hình là biết. Cái đáng xem là chỗ nào đang có người thật đi lại. Mà cái đó thì đứng giữa trưa nhìn không ra, phải đợi đến giờ tan ca.
Ba câu nên hỏi người đang làm ở đây
Trong lúc chờ tan ca, mình đi tìm người nói chuyện. Chạy một vòng nhìn nhà thì cũng chỉ biết được nhà thôi. Nhà thì đứng im đó, nó chẳng kể gì cho mình cả. Muốn biết trong này thật sự thế nào thì phải hỏi người ở đây hằng ngày.
Đây là ba câu mình hay hỏi. Bạn nào định vào hỏi thì cứ hỏi theo:
- Anh chị vào làm ở đây lâu chưa ạ?
- So với hồi anh chị mới đến đây thì giờ khác nhiều không?
- Ở đây cái gì bất tiện nhất ạ?
Câu thứ ba mới là câu quan trọng nhất
Ai cũng sẵn sàng khen chỗ mình làm. Hỏi có tốt không thì mười người đều bảo tốt. Câu trả lời thật nằm ở chỗ người ta phàn nàn. Người ta chịu kể cái bất tiện cho mình nghe, nghĩa là người ta đang nói thật.
Giờ tan ca và hàng quán ngoài cổng mới nói thật
Giữa trưa thì chỗ nào cũng vắng, ai cũng ngồi trong nhà. Phải đến lúc tan ca mới thấy cảnh náo nhiệt.
Người tan ca đi về đâu
Lần này mình không đứng nhìn nữa. Mình có xe, nên làm được một việc mà mấy lần trước không làm được: chạy theo họ.
Cái mình muốn biết không phải là có bao nhiêu người, mà là họ về đâu. Tan ca rồi thì đi hướng nào, ra đại lộ về Hà Nội hay rẽ vào mấy hướng quanh đây? Cái đó không tra được ở đâu cả, phải chạy theo mới biết.
Đứng ở ngã rẽ, nhìn dòng người tách ra, mình nghĩ lại câu hỏi lúc đầu: cái gì ở đây đã thực sự xảy ra? Thì đây, nó đang xảy ra thật ngay trước mắt, không cần ai kể. Dòng người rời khu công nghệ cao, đi vào các con làng xung quanh.
Lớp đời sống bám quanh cổng
Chạy theo dòng xe một đoạn, mình vòng lại, tấp vào mấy hàng quán ngoài cổng. Chỗ nào có người đi làm thì bao giờ cũng có một lớp đời sống bám quanh nó: quán cơm, quán nước, chỗ sửa xe, hàng tạp hoá, chỗ cắt tóc.
Cái lớp đó nói thật hơn mọi tấm biển bên trong. Bạn để ý mà xem, chỗ nào có người làm việc đều đặn thì trước sau gì cũng mọc lên mấy hàng quán như thế. Chỗ nào chỉ có nhà mà chưa có người thì quán vẫn im.
Mình thích hỏi mấy cô bán hàng hơn là đọc bất kỳ bản tin nào. Người ta sống bằng cái quán đó, nên ngày nào, tháng nào cũng đếm, không ai bắt cũng đếm. Vùng này đông lên hay vắng đi, chẳng ai nắm rõ bằng người bán cơm ở cổng.
Tự vào một lần trước khi tin một câu chuyện quá gọn gàng
Chạy cả buổi mà mình vẫn còn một câu chưa trả lời được: khu này còn bao nhiêu đất trống, mấy toà kia đã xây xong chưa hay bỏ đó. Mình không đoán bừa. Chưa biết thì mình nói là chưa biết, rồi đi tìm cho ra và kể tiếp ở video sau.
Cái gì ở đây đã thực sự xảy ra? Câu trả lời không gọn gàng. Nhưng chỗ nào đang trong lúc thay đổi thì đều không gọn gàng. Ai kể cho bạn một câu chuyện quá gọn gàng về một chỗ như thế này, hãy hỏi người ta đã vào đây chưa.
Muốn tự trả lời câu đó, bạn có thể làm đúng như mình đã làm: chạy xe máy một vòng bên trong, ở lại đến giờ tan ca, hỏi ba câu ở trên với người đang làm ở đây, rồi ghé mấy hàng quán ngoài cổng.
Mình cũng chưa đi hết, chuyến vừa rồi mới là một vòng. Lần sau mình sẽ quay lại, nhưng không chạy nữa. Mình mang theo ảnh của chính chỗ này mấy năm trước, đứng đúng góc máy để đặt hai thời điểm cạnh nhau.
Bạn đang tìm hiểu đất quanh Khu công nghệ cao Hòa Lạc?
Nhắn Zalo cho mình điều bạn đang băn khoăn. Hỏi xong không mua cũng không sao.
Nhắn Zalo cho mìnhCâu hỏi thường gặp
Người ngoài có vào xem Khu công nghệ cao Hòa Lạc được không?
Mình không phải người của khu này, là người ngoài và vẫn đi vào được như bất kỳ ai. Những gì kể trong bài là thứ mình tận mắt thấy khi chạy xe bên trong, không phải lời ai giới thiệu.
Nên đi bằng phương tiện gì để xem hết khu?
Xe máy. Khu rộng đến mức đi bộ không xuể, còn đi ô tô thì như ngồi trong hộp kính nhìn ra. Xe máy đủ nhanh để đi hết khu, muốn dừng chỗ nào thì tấp vào lề chỗ đó.
Bên trong Khu công nghệ cao Hòa Lạc có những đơn vị nào?
Trên các tấm biển mình đọc được có Nhà máy AI FPT, FPT Software, Trường Đại học FPT, Tổ hợp Viettel, Data Center Viettel IDC, VNPT IDC Hòa Lạc, TH School Hòa Lạc, Nissan, Hanwha Aero Engine và nhiều cái tên khác. Danh sách mình đọc được nằm ở giữa bài. Bên cạnh đó vẫn còn nhiều khoảng đất trống chưa xây.
Muốn thấy khu này có người thật đi lại thì nên đến giờ nào?
Giờ tan ca. Giữa trưa chỗ nào cũng vắng, ai cũng ngồi trong nhà. Đến lúc tan ca mới thấy cảnh náo nhiệt, và nhìn được dòng người rời khu đi vào các làng xung quanh.
Hỏi người đang làm ở đây câu gì để nghe được chuyện thật?
Mình hay hỏi ba câu: anh chị vào làm ở đây lâu chưa, so với hồi mới đến thì giờ khác nhiều không, và ở đây cái gì bất tiện nhất. Câu thứ ba quan trọng nhất, vì người ta chịu kể cái bất tiện nghĩa là người ta đang nói thật.
Bài viết liên quan
- Cách phân biệt bốn nấc của tin đường sắp mở
- Bảy thứ phải xem tận nơi trước khi đặt cọc một lô đất
- Ba câu người mua đất hay quên hỏi
Nội dung trong bài là quan điểm cá nhân của người viết, không phải lời khuyên đầu tư hay tư vấn pháp lý.